Ngô quang trưởng vì sao tôi bỏ quân đoàn

Tôi tìm hiểu tướng tá Ngô Quang Trưởng thứ 1 qua bút ký Dấu Binh Lửa của Phan Nhật Nam. Một tướng mạo Trưởng sốt ruột lặng cứng trong đồn Mang Cá lúc Việt cùng chiếm phần Huế năm Mậu Thân. Việt cộng vào đầy Huế tuy vậy tướng tá Trưởng cùng bộ lãnh đạo sư đoàn 1 bộ binc cương quyết kháng trả, lập phía trên đầu cầu mang lại quân đoàn Dù của Đại tá Lê Quang Lưỡng vào giải vây Huế. Cũng thiết yếu tướng tá Trưởng sẽ tiếp tục Huế năm 1972 và tái chỉ chiếm Thừa Thiên. Một Patton của miền Nam. Nhưng không giống Patton, tướng mạo Trưởng không thông tục mà lại điềm đạm, cũng không giống Patton, tướng Trưởng không tiến công bộ đội nhưng mà lập hội cứu vớt trợ gia binch với lắp bó cùng với binh sĩ, ông vướng lại trong thâm tâm dân miền Nam hình hình ảnh của một vị tướng mạo tài cùng liêm khiết.

Bạn đang xem: Ngô quang trưởng vì sao tôi bỏ quân đoàn

Trung Tướng Ngô Quang Trưởng

10 mon 3-1975 Ban Mê Thuột thất thủ. Kể từ bỏ bây giờ là 1 trong những chuỗi tan vỡ dây chuyền sản xuất. Tin chiến sự dội về Sàigòn thường xuyên đều đô thị vứt ngỏ. Việt cùng mỗi lúc càng áp gần kề xuống phía Nam. Bố người mẹ tôi lo lắng cùng cực. Những bữa cơm chiều ráng bởi cảnh cả nhà xúm xít trước vô tuyến theo dõi và quan sát thông tin, thỉnh thoảng msinh hoạt radio cùng lúc. Toàn quân đoàn 2 cùng với sư đoàn 23 bộ binh cùng 5 liên đoàn Biệt Động Quân vỡ trên cao nguyên trung bộ. Quân đoàn 1 của tướng Trưởng rơi vào tình thế triệu chứng bị chia cắt với Sàigòn. Mỗi ngày truyền hình vạc hình dân chạy loạn gánh gồng đổ xô giành lag lên các chuyến tàu sau cuối. Tôi còn lưu giữ nhật trình Sóng Thần chạy tkhông nhiều lớn: “Tướng Trưởng nắm thủ quanh đó Trung.” Ngô Quang Trưởng, tên ông nlỗi lá bùa hộ mệnh.


Chiều 18 mon 3, lần trước tiên tôi nghe tiếng nói của ông. Cuộn băng thu thanh phân phát trên đài phát tkhô giòn Huế rồi phạt về Sàigòn dịp 6 giờ chiều. Giọng ông nghiêm trọng nhưng kiên cố chắn: ông tuyên ba tử thủ Huế, trường hợp nên chết trên Huế. Tiếng nói của ông đem cho bố mẹ tôi niềm hi vọng. hộ gia đình tôi di trú từ Bắc, ko xong tin vào quân lực.

Một tuần sau, 25 tháng 3-1975, u già làm bếp canh mồng tơi cùng với cá chyên white rán đá quý là món tôi hâm mộ. Tin vứt Huế bất ngờ vang lên trên mặt radio. Bố mẹ tôi buông đũa chết sững. Tô canh trngơi nghỉ buộc phải nguội ngắt. 4 bữa sau, mang lại phiên TPhường. Đà Nẵng. Rồi Tam Kỳ, rồi Quảng Ngãi, rồi Sa Huỳnh…

đa phần những năm sau gọi Vì Sao Tôi Bỏ Quân Đoàn 1, tôi mới hiểu tướng mạo Trưởng vẫn bất lực ra làm sao khi yêu cầu thi hành lệnh của Phủ Tổng thống. Trong thâm nám chổ chính giữa ông hẳn đã bắt buộc giận dữ tuyệt đỉnh. Vì sao Trung tướng Nguyễn Văn uống Thiệu cùng Đại tướng Cao Vnạp năng lượng Viên không hiểu biết nhiều lui binh trở ngại hơn tấn công? Vì sao cả nhì quên rất nhiều thất trận hiểm độc của quân đội Pháp: Liên đoàn Sơn cước Bắc Phi và chiến đoàn Charton tung sản phẩm trên đường biên giới mon 9-1950. Liên đoàn 100 Lưu hễ bị phục kích tan nát bên trên quốc lộ 19 ngay lúc tách An-Khê tháng 6-1954. Trận tấn công ra mắt ngay trên đèo Mang-Yang nghỉ ngơi cây số 15, không xa mặt trận Khánh Dương vừa xảy ra trận đấu quyết liệt trong cả tuần lễ giữa Lữ đoàn 3 Nhảy mặc dù cùng với Sư đoàn 10 của Mặt trận Giải pchờ miền Nam. Vừa xảy ra? Vì mới chỉ là ngày qua. Vẫn còn là một ngày 29 mon 3-1975 Khi tướng Trưởng yêu cầu tránh Đà Nẵng trong láo loạn với vẫn còn đấy là ngày 30 mon 3 lúc Lữ đoàn 3 Nhảy mặc dù bắt buộc lui về Dục Mỹ cùng với thiệt hại 3 phần tư quân số. Phòng tuyến đường phía bắc Nha Trang vỡ.

*
Trung Tướng Ngô Quang Trưởng thân các nắm vấn Mỹ

Vì sao nắm Tổng thống Thiệu chỉ thị triệt thoái? Vì sao Đại tướng Cao Văn Viên không tự chức? Vì sao tướng tá Viên không nghiên cứu và phân tích lý thuyết chiến tranh tuyệt chiến lược của Việt Minc vào cuộc chiến tranh Việt-Pháp, vị vẫn cùng một quân thù, thẳng hàng tướng soái Việt Minh đã chũm quân tấn công miền Nam nhưng tướng tá Viên lại ghi danh Văn khoa Sàigòn? Chức Tổng tsay đắm mưu trưởng không được có tác dụng ông bận rộn? Và bởi sao ông quan tâm văn uống chương trong những khi chiến tranh vẫn kề cận thủ đô? Tôi không giận tướng tá Trưởng vì trong tâm tôi giữ lại sự nghiêm trang so với ông, nhưng lại tôi bực mình Đại tướng mạo Cao Văn uống Viên dường như không làm đúng phận sự là đề nghị đề ra đều planer không giống một khi thấy đưa ra quyết định của Phủ Tổng thống là sai lầm. Hoặc trường đoản cú chức. Chậm rãi, tôi chú ý mang đến chi tiết: Cả nhị Trung úy Nguyễn Vnạp năng lượng Thiệu với Trung úy Cao Vnạp năng lượng Viên, đồng khóa sĩ quan Nam Định, hồ hết thuộc theo học khóa tsay đắm mưu cao cấp vày Trung tá Paul Vanucoi đào tạo và huấn luyện. Vanucoi đó là liên trưởng đoàn Liên đoàn 3 Lưu rượu cồn bị vây tại Vĩnh Yên Tết Tân Mão 1951. Tuy là một trong những thành công, cơ mà từ sau trận Vĩnh Yên này lưu ý đến quân sự chiến lược của Vanucoi đổi khác. Trong các văn bạn dạng viết về chiến tranh Đông Dương, Vanuxem tin cẩn hoàn hảo và tuyệt vời nhất tách để bị vây. Nếu đề xuất, vứt khu đất một Khi cán cân nặng binh sỹ ko cân xứng. Navarre đã không chọn Vanuxem chỉ đạo Điện Biên Phủ vày ý niệm chiến thuật này. Mệnh lệnh triệt thoái của Tổng thống Thiệu cùng Đại tướng Viên bao gồm chịu đựng ảnh hưởng tinh thần của Vanuxem?

Cá nhân tướng Ngô Quang Trưởng chẳng thể biến hóa đưa ra quyết định của Phủ Tổng thống nhưng ông vẫn mang trách rưới nhiệm tổ chức triển khai lui binh không ngặt nghèo. Sau thảm bại El Alamein, Thống chế Erwin Rommel lui binh 2,000 km bên trên sa mạc trước áp lực nặng nề của Đệ Bát Lộ quân của Montgomery nhưng mà vẫn bảo toàn Quân đoàn Châu Phi về mang lại Tunisia để làm phản công thắng lợi trong trận Kasserine. Sau thảm kịch Stalingrad, Thống chế Erich von Manstein lui binch trường đoản cú vùng núi Caucase trùng điệp về cho sông Don, rồi từ sông Don lui về sông Donetz, rồi trường đoản cú sông Donetz lui về sông Dnieper mà lại vẫn giữ lại được tính thích hợp tốt nhất của 6 Lộ quân để phản nghịch công hủy diệt Tập Đoàn quân Sô-viết trên Kharkov. Đứng về phương diện hành binh, tướng Trưởng là 1 tướng tài nhưng lại ông chưa vươn lên trung bình cao hơn của một tướng lĩnh hòn đảo ngược được đà trận.

Sang Hoa Kỳ tướng Trưởng giữ im lặng, bởi quân giải pháp của một quân nhquan tâm duy trì, trong cả sau bại trận. Cũng do ông sở hữu trong bản thân nỗi nhức đang để mất Quân đoàn 1. Nỗi đau thiệt, là nỗi đau câm. Trần Vũ

Ngày 13 tháng 3 năm 1975, được lệnh vào TPhường.Sài Gòn họp. Tôi vào cho TP.. Sài Gòn tuy nhiên với sự kinh ngạc là chỉ có bản thân tôi vào gặp Tổng thống và Thủ tướng mạo (Trần Thiện Khiêm) nhưng thôi. Ngoài tôi ra, không người nào không giống. Thường lệ, Khi được lệnh về TP Sài Gòn họp thì đều có đầy đủ khía cạnh các vị tứ lệnh binh đoàn và tư lệnh những quân binc chủng khác. Lần này, thì chỉ một mình tôi thôi. Tôi vướng mắc lo ngại. Nhưng Khi Tổng thống Thiệu cho thấy thêm dự định của ông ta là đề nghị rút vứt Quân Ðoàn 1 tức thì từ bây giờ thì tôi bắt đầu tan vỡ lẽ, cay đắng, cùng uất ức vị lệnh ra thừa đột ngột quanh đó mức độ tưởng tượng và ngoài ước ao ước của tôi. Thật ra, thời điểm đó thực trạng trên Huế, Quảng Ngãi, với Ðà Nẵng mặc dù bao gồm hơi nặng trĩu nại vị địch tấn công liên tục, tuy nhiên tôi vừa đủ sức kháng giữ và đang tăng cường Sư Ðoàn Dù cùng rất Tbỏ Quân Lục Chiến ra các vùng đó để đưa lại ưu thay. Tôi trình bày cặn kẽ phần nhiều ý kiến cũng giống như dự tính của tớ lên Tổng thống và Thủ tướng mạo tuy vậy ko được đồng ý chấp thuận. Lệnh bất xê dịch là: Phải rút khỏi Quân Ðoàn 1 càng cấp tốc càng giỏi.

Trnghỉ ngơi ra Quân Ðoàn 1, tôi mang đến triệu tập toàn bộ những vị tư lệnh sư đoàn, tỉnh trưởng, tiểu khu trưởng, và các sĩ quan lại tham mê mưu binh đoàn để họp. Thái độ khác thường của tớ làm cho những sĩ quan trong cuộc họp hôm đó có vẻ như ngờ vực, vướng mắc. Nhưng rốt cục tôi chỉ hỏi sơ qua tình hình và nói vu vơ xung quanh lẩn quẩn. Chđọng làm thế nào tôi có thể chỉ thị trực tiếp Lúc chỉ nói với 1 mình tôi là Tư lệnh binh đoàn nhưng mà thôi. Vì vậy, buổi họp hôm này cũng chẳng đem về kết quả làm sao nhưng mà tôi mong muốn. Lệnh của Tổng thống Thiệu đòi hỏi tôi rút ít khỏi Quân Ðoàn 1 vào ngày 13 mon 3, và rút Quân Ðoàn 2 vào ngày 14 tháng 3. Ông Thiệu cho thấy thêm là rút hết về Prúc Yên, rước Quốc Lộ 22 làm cho rỡ giới. toàn quốc thu gọn vẫn chạy lâu năm trường đoản cú Phú Yên mang lại Hà Tiên.

Cái lầm của trung ương là ko cho những thuộc hạ biết ý muốn của chính mình. Nghĩa là những vị Tư lệnh những quân binh chủng, Tổng bộ trưởng, Tư lệnh sư đoàn, v.v… đang không biết gì về lệnh rút quân của Quân Ðoàn 1 với 2 cả. Lệnh này chỉ gồm Tổng thống, Thủ tướng, Ðại tướng Cao Văn uống Viên, tôi (Tư lệnh Quân Ðoàn 1), với Tư lệnh Quân Ðoàn 2 (tướng Phạm Văn uống Phú) biết nhưng mà thôi. Do đó thiếu hụt sự phối hợp nghiêm ngặt thân tsi mưu với những cấp cho, không tồn tại chiến lược rút ít quân ung dung, lệnh bất ngờ đột ngột không tồn tại cả thì giờ nhằm xếp đặt kế hoạch, khiến hoang mang lo lắng đến binh sĩ, tốt nhất là khi mái ấm gia đình chúng ta cũng ko được đảm bảo an toàn đúng nút thì làm thế nào tránh ngoài hoang mang? Ai cũng lắng nghe tin tức thân nhân sinh sống bên ngoài doanh trại. Thêm vào đó, thông tin Ban Mê Thuột, Pleiku, Kontum bị chiếm, Huế vứt ngỏ, dân chúng Huế chạy vào Ðà Nẵng ngày 1 đông gây chình ảnh đảo lộn ghê hoàng cho dân Ðà Nẵng. Rồi tiếp đến là Chu Lai bị áp lực nặng.

Tôi sai bảo cho tướng tá Trần Văn uống Nhựt rút Sư Ðoàn 2 từ bỏ Chu Lai ra trấn tại Lý Sơn (Cù Lao Ré) nhằm điều hành và kiểm soát mặt đường bể, sợ hãi địch ra chiếm đóng thì đường biển có khả năng sẽ bị trở ngại. Trong khi ấy, chình họa lếu láo loạn sẽ xẩy ra đa số do dân chúng tá hỏa từ bỏ vị trí này sang trọng chỗ khác tạo cho chiến binh chao đảo cùng cũng đuổi theo thân nhân. Mở mồm sai bảo mang đến chúng ta rút quân, trong những khi new ngày hôm qua với lòng Fe đá và các giọng nói chắc nịch từng ngày buộc bạn bè bắt buộc giữ lại không để mất một cục sỏi làm việc Vùng 1.

Xem thêm: Vì Sao Nhà Đường Sụp Đổ Của Nhà Đường, Bài 5 Trung Quốc Thời Phong Kiến

*
Ngày 29 tháng 6/1972 Trung Tướng Ngô Quang Trưởng cùng 1,500 binh sỹ Tdiệt Quân Lục Chiến trên Tân Mỹ, đợi trực thăng vận mang lại một địa điểm phía đông Quảng Trị – nguồn quora.com

Sau kia tôi lưu ý đến kỹ hơn. Tôi đưa ra quyết định điện thoại tư vấn đại tướng mạo Cao Văn Viên nhờ xin Tổng thống đến tôi được dùng phần đa cách để giữ Huế và Vùng 1. Làm sao tôi quăng quật Huế cùng Vùng 1 được? Làm sao tôi bỏ được vùng đất sỏi đá này nhưng mà bao nhiêu chiến hữu của tôi sẽ ngã xuống để gìn giữ? Nhất là vào vụ Mậu Thân.

Tổng thống Thiệu rung hễ, chấp thuận cho tôi giữ lại Huế. Sáng 18 mon 3 năm 1975, tôi ra Huế gặp tướng mạo Lâm Quang Thi (bốn lệnh phó Quân Ðoàn 1) sẽ chỉ đạo tại Huế. Tôi ra lệnh: Giữ Huế làm sao cho thật vững vàng. Chiều hôm kia về đến Ðà Nẵng, tôi cảm nhận một lệnh vì chưng đại tướng mạo Cao Văn uống Viên, quá lệnh Tổng thống yên cầu tôi “quăng quật Huế.” Thật tạo cho tôi chết lặng người. Vì new buổi sáng hôm nay sinh hoạt Huế tôi sai khiến cho tướng Thi giữ Huế. Bây tiếng đùng một cái được lệnh vứt thì tôi biết nói làm thế nào cùng với tướng mạo Thi cùng đồng đội binh sỹ.

Nhưng vẫn nên đành thi hành theo lệnh bên trên. Tôi call điện thoại cảm ứng thông báo lệnh bỏ Huế đến tướng Thi. Tướng Thi vấn đáp ngay: “- Huế hiện nay xã ấp phường khóm tốt vượt, đâu đâu tình hình cũng xuất sắc cả mà lại tại sao anh bảo tôi quăng quật là vứt có tác dụng sao?” Tôi khổ cực trả lời: “Tôi biết rồi, nhưng mà xin anh quăng quật Huế dùm tôi, đó là lệnh trên, không bỏ là không được.” Kết trái là tướng tá Thi thi hành lệnh, bỏ Huế, với dồn quân mang đến cửa ngõ Thuận An và để được tàu Hải Quân rút ít về Ðà Nẵng.

Trong khoảng tầm thời hạn trường đoản cú 13 đến 18 tháng 3, sản phẩm đêm tôi Call điện thoại cảm ứng mang đến Thủ tướng Khiêm cùng báo cáo số đông lay chuyển từ các bước hành chính mang lại quân sự chiến lược. Tình hình khó khăn, địch tấn công, mà lại thêm mẫu lệnh “buộc phải rút ít càng nhanh càng tốt” Viral rỉ rả do đó binh lực cùng công chức rất là xôn xang. Tôi báo cáo số đông câu hỏi cùng xin thủ tướng ra quan tiếp giáp tình trạng. Sáng 19 mon 3, 1975, Thủ tướng mạo Khiêm đến, tôi đến họp toàn bộ những vị Tư lệnh sư đoàn, Tỉnh trưởng, Thị trưởng, Bộ ttê mê mưu, với các Trưởng chống ssống của hành chính để Thủ tướng thì thầm.

Trước Lúc Thủ tướng mạo đến, tôi đã rỉ tai cùng với anh em xuất hiện tại hôm kia rằng tình hình khẩn trương, đồng đội đề nghị tạo nên thực sự đã xảy ra vào thực tế trên chỗ này nhằm Thủ tướng mạo hiểu rõ thực trạng và giải quyết cấp cho thời, chứ chớ gồm duy trì thể hiện thái độ “trình thưa dạ bẩm” trong bây giờ nữa. Phải trực tiếp thắn nhưng mà tạo nên sự thật. Nhưng sau thời điểm Thủ tướng tá thủ thỉ hoàn thành, mang đến phần thắc mắc thì cũng chẳng ai nói gì cả. Tôi vô cùng buồn bởi vì bằng hữu ko chịu nghe lời tôi để nói Thủ tướng biết hầu như sự thật về tình trạng bây chừ. Duy chỉ có 1 mình đại tá Kỳ, Tỉnh trưởng tỉnh giấc Quảng Trị, tất cả hỏi một câu: “Thưa Thủ tướng tá, trong mấy ngày vừa qua, gồm một số công chức sẽ trường đoản cú ý quăng quật nhiệm ssinh hoạt không tới thao tác làm việc, thưa Thủ tướng mạo, phải dùng phương án gì để trừng phạt những người đó?” Câu hỏi thiệt xuất xắc, nhưng lại Thủ tướng tá ko trả lời và đánh trống lảng sang trọng cthị trấn không giống. Vì Thủ tướng mạo làm sao nói được khi lệnh bên trên đã ao ước giải tán Quân Ðoàn 1 và Quân Khu 1 càng sớm càng tốt.

Ðúng ngày 22 tháng 3 năm 1975, tôi được lệnh trả Sư Ðoàn Dù cùng Sư Ðoàn Tbỏ Quân Lục Chiến về duy trì Nha Trang. Ngày 29 tháng 3, cộng quân tràn lên Ðà Nẵng với đa số trận giao đấu nhỏ. Tôi được đại chiến hạm HQ 404 mang về Sài Thành. Trên tàu cũng đều có một lữ đoàn Tbỏ Quân Lục Chiến. khi tàu chạy ngoài khơi, Tổng thống Thiệu liên lạc đề nghị tôi ra tái chiếm lại Ðà Nẵng. Tôi vấn đáp ngay lập tức là bây chừ tôi rước ai nhằm theo chân tôi tái chỉ chiếm Ðà Nẵng? Lính tcụ đã phân tán mỗi người một địa điểm. Cấp chỉ đạo thì táo tợn ai nấy thoát. Làm sao tôi rất có thể làm chuyện đó (tái chỉ chiếm Ðà Nẵng) được? Sau kia tôi được lệnh mang đến hạm trưởng xịt tàu vào Cam Ranh, vứt hết Thủy Quân Lục Chiến xuống, rồi chỉ chsinh sống 1 mình tôi về TP Sài Gòn. Tôi ko Chịu đựng, tuy nhiên dịp đó tàu vẫn cặp bến Cam Ranh rồi.

Tôi nhờ hạm trưởng Hotline về Bộ tổng Tsi mê Mưu xin mang đến bằng hữu Thủy Quân Lục Chiến được về Sài Gòn tĩnh chăm sóc sinh sống cùng tôi. Còn nếu như không thì tôi đang ngơi nghỉ lại Cam Ranh và đi theo bằng hữu Tdiệt Quân Lục Chiến và bên nhau hành động. Sau kia, Sài Thành chấp nhận cho tàu chsống tất cả về TP.Sài Gòn.

Xem thêm: Ý Nghĩa Của Việc Xây Dựng Đoàn Kết Là Gì Để Phát Huy Tinh Thần Đoàn Kết Cao Độ?

Về đến Sài Gòn, tôi được bổ nhiệm vào Bộ Tư Lệnh Hành Quân lưu lại cồn nghỉ ngơi Bộ Tổng Tđắm đuối Mưu. lúc vào đây, tôi gặp gỡ phó đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại (Tư lệnh Hải Quân Vùng 1 Dulặng Hải) cùng chuẩn chỉnh tướng mạo Nguyễn Văn Khánh (Tư lệnh Sư Ðoàn 1 Không Quân) đang ngồi viết bản từ khai, với trung tướng tá Thi thì bị phạt quản chế về tội vứt Huế. Tôi thiếu hiểu biết nhiều bởi vì sao lại sở hữu chuyện kỳ lạ như thế. Họ đâu bao gồm tội gì mà. Họ chỉ thực hành theo như đúng lệnh và lại bị pphân tử thì quả tình bất công. Tướng Thi đích thực là 1 trong bạn chống lại vấn đề quăng quật Huế. Trước khi, lúc nghe tôi cho biết là Tổng thống đã sai bảo quăng quật Huế thì tướng Thi vẫn vấn đáp trực tiếp cùng với tôi rằng: “Xã ấp xuất sắc thừa nhưng mà bỏ là sao?” Vậy mà bây chừ ông lại bị phạt giam quản chế. Những vị tướng tá này bị phạt thừa oan uổng vày họ xứng danh gấp mấy trăm lần hầu như ông tướng tá phtrần phỡn tại Thành Phố Sài Gòn.

Hôm sau trong cuộc họp tại Sở Tổng Tđắm say Mưu, tôi có nói rằng: “Việc phạt tướng mạo Thi thuộc hai tướng tá Thoại cùng Khánh là sai trái, chúng ta chỉ cần tay chân của tớ, chúng ta chỉ tuân theo chỉ thị của tớ nhưng thôi, bọn họ vô tội gì cả, nếu như có phạt thì xin pphân tử tôi phía trên này.” Phòng họp lặng ngắt. Ðại tướng Viên xem qua trung tướng Trần Văn uống Ðôn. Tướng Ðôn bắt đầu đi Pháp về, bắt đầu đảm nhiệm chức Tổng trưởng quốc chống. cũng có thể vày vậy yêu cầu tướng Ðôn bắt đầu lần chần là Tổng thống Thiệu vẫn thẳng chỉ thị mang lại tôi quăng quật Huế, đề nghị tướng Ðôn làm cho đề nghị pphân tử tướng Thi vì vẫn vứt Huế cùng rút lui. Mà Tổng thống Thiệu lại không dám nói thực sự với tướng Ðôn, cơ mà chỉ cam kết lệnh pphân tử. Sau đó, tướng tá Lê Nguyên ổn Khang cùng với giọng khó tính đã buột miệng nói: “Anh em Cửa Hàng chúng tôi vô tội tình chị em gì cả!”

Tiện phía trên, tôi cũng xin nói đến trường phù hợp ra đi của tướng Thoại với tướng tá Khánh. Là vị tư lệnh trong tay, gồm hàng ngàn bộ đội, hàng ngàn chiến hạm bự bé dại, nhưng lại tội nghiệp gắng, sau thời điểm lếu láo loạn, tướng mạo Thoại đã bị bỏ quên không ai chsống đi ngoài Sở tứ lệnh nghỉ ngơi Tiên Sa, và ông đang nên đi dạo qua dãy núi vùng sau bờ hải dương. May nhờ vào bao gồm một cái tàu nhỏ dại của Hải Quân nhưng bạn bè trên tàu dịp này cũng còn giữ lại kỷ phương tiện, thấy đề đốc Thoại sinh sống kia, họ xẹp vào chở tướng Thoại đi chđọng còn nếu như không thì cũng chẳng biết về sau đã ra làm sao. Còn tướng Khánh, Tư lệnh Sư Ðoàn 1 Không Quân, dường như không đầy đủ nguyên liệu nhằm bay xa nhưng bắt buộc đáp trực thăng trên một bến bãi cát sinh sống Sơn Tthẩm tra rồi lội ra tàu. Cũng may cơ hội kia gặp tàu HQ 404 cùng vẫn cùng tôi về Sài Gòn.Di tản chiến thuật trên TP. Đà Nẵng – nguồn PennLive sầu.com


Chuyên mục: Kiến Thức