Nếu biết trăm năm là hữu hạn cớ gì ta không sống thật sâu

-

Cuộc sống là thế, muôn màu sắc muôn vẻ, hạnh phúc xen lẫn khổ đau, luôn tiềm ẩn nhiều sóng gió với nghịch cảnh, bởi vì vậy hãy luôn trong tư thế sẵn sàng, lưu ý đến tích cực, lạc quan, luôn anh dũng đương đầu với tất cả sóng gió vào cuộc đời nhắm tới những điều giỏi đẹp ở phía trước. Được sinh ra trên cuộc sống này đã là 1 trong những điều kỳ diệu, hãy sống để cảm giác sự đẹp tươi và vi diệu của cuộc đời. Cuộc sống ngắn ngủi, sống trì trệ dần một chút, thương yêu chính bạn dạng thân mình và những người dân xung quanh, trân trọng đông đảo gì mình đã có, sống toàn diện nhất từng phút giây, làm đầy đủ gì mình muốn để chưa hẳn hối tiếc với hầu hết gì đã qua và phần nhiều ngày sống hoài, sống phí. “Nếu biết trăm năm là hữu hạn, cớ gì ta ko sống thật sâu…”

“Nếu biết trăm năm là hữu hạn” của Phạm Lữ Ân bao hàm những câu truyện ngắn được viết dựa vào những trải nghiệm, lưu ý đến và cảm nhận của thiết yếu tác giả. Những mẩu chuyện trong cuốn sách vừa nhẹ nhàng, vừa sâu lắng nhưng cũng rất chân thành và gần gũi, đâu đó chúng ta vô tình bắt gặp chính mình một trong những câu chuyện ấy. Với giọng văn dung dị, ngay gần gũi, giàu cảm giác và có khi rất quyết liệt mang lại cho mỗi chúng ta những bài học kinh nghiệm giá trị về cuộc sống.

Hãy cũng điểm lại hầu như trích dẫn giỏi trong cuốn sách này nhé!

1. “Ồ, cuộc đời cũng giống như hơi thở vậy thôi. Ta cần yếu hít một hơi nhiều năm quá khả năng của mình. Mà lại ta có thể hít sâu hết khả năng của mình trong từng khá thở. Tôi vẫn tin rằng nếu khách hàng thực sự biết hưởng trọn thụ, bạn sẽ luôn thấy mình đã sống khôn cùng sâu.

Bạn đang xem: Nếu biết trăm năm là hữu hạn cớ gì ta không sống thật sâu

Nếu vẫn biết trăm năm là hữu hạn, cớ gì ta ko sống thật sâu…?”

2. “Cuộc đời chúng ta cơ hồ nước được ghép bởi những mảnh kí ức. Thiết yếu thế, đông đảo mảnh kí ức tạo ra sự đời ta. Rất nhiều kỉ niệm êm đềm và thơm ngạt ngào như ngọn gió bấc xuân thổi qua thềm nhà buổi daiquansu.mobiều xa xưa nào. Một mối tình dang dở. Một nụ hôn còn chưa kịp trao. Dòng nắm tay cấp vàng. Một sai lạc không thể cứu vãn. Một tổn thương tạo ra cho ai đó, hoặc ai đó gây ra cho ta. Số đông mảnh vỡ vạc của kí ức, đôi lúc nhọn hoắt, đôi lúc nát vụn… vẫn quay trở lại với tôi vào đông đảo daiquansu.mobiều cuối năm.”

3. “Có đôi khi những bề bộn của cuộc sống cuốn ta đi như loại nước lạnh nhạt cuốn trôi daiquansu.mobiếc lá. Cứ thế, ta vội vàng vã làm, vội vàng vã ăn, vội vàng vã ngủ, vội vã yêu và vội vã… để sống! chắc rằng đã rất nhiều lần mỗi chúng ta đều thốt lên “giá như…”

4. “Vì vậy, hãy cứ bình tâm, em nhé. Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Gồm có loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có thể có loại đề xuất lưu giữ không hề ít năm nhằm đạt độ chín cần thiết. Điều đặc biệt không nên là sớm giỏi muộn, nhưng là đúng lúc. Vày mọi thứ đều có thời điểm của riêng biệt nó. Vị rượu ngon đó là phần thưởng của tháng năm….

Em chớ cố tinh giảm thời gian. Nếu như trái chưa chín thì chớ nên hái. Ví như nhộng chưa chín thì chớ phá vỡ vạc kén tằm. Trường hợp chưa chạm chán được một chổ daiquansu.mobính giữa hồn đồng nhất thì đừng trao gởi trái tim. Đừng để nhân loại này tác động.

Xem thêm: Xác Định Nhóm Công Ty Liên Kết Là Gì ? Cã´Ng Ty Liãªn KếT Lã  Gã¬

….Hãy đợi thời gian của mình, em nhé….

Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh đến mấy, em nhớ để dành trong đời bản thân những khoảng tầm lặng hóng đợi. Không chỉ là như ngóng đèn xanh bật ánh sáng ở ngã tư, nhưng như hóng rượu chín rồi hãy uống.

Như chờ tình đến rồi hãy yêu”

5. “Bạn có nhận thấy không. Cảm xúc của chúng ta là đồ vật hữu hạn. Và lúc tới tột cùng của một cảm xúc, nó đề nghị đổi sang 1 trạng thái khác. Tin vui nộ ái ố đều bởi thế cả.”

6. “Người ta thường xuyên tiếc bởi cuộc đời không có nút Delete. Tuy vậy ta luôn có thể nhấn nút Restart. Một thời cơ để ta khởi động lại. Một thời cơ để ta sửa chữa thay thế những hư sợ hãi của trái tim. Để ta quét vài nhỏ virus phiền nhiễu ra khỏi đầu óc. Để xóa bớt những quan hệ nặng nề nhưng vô dụng. Để vệ sinh lại cuộc sống mình.”

7. “Đừng để khi tia nắng không tính kia vẫn lên, mà con tim vẫn còn băng lạnh. Đừng để khi trận mưa kia vẫn tạnh, mà hầu hết giọt lệ trên mày mắt vẫn còn đấy tuôn rơi. Thời hạn làm tuổi trẻ đi qua nhanh lắm, ko gì là mãi mãi, cho nên hãy sống không còn mình nhằm không nuối tiếc rất nhiều gì chỉ còn lại trong vượt khứ mà lại thôi”.

*

THÔNG TIN SÁCH

Tên sách: NẾU BIẾT TRĂM NĂM LÀ HỮU HẠN

Tác giả: Phạm Lữ Ân

Kích thước: 13 x 20.5 cm

Hình thức bìa: Bìa mềm

Số trang: 247

Nhà xuất bản: NXB Hội bên Văn