Vì mình quá thích cậu rồi phải làm sao phải làm sao

-
Với tớ tình cảm nó mang đến rất vơi nhàng, sinh hoạt lại khôn cùng lâu kế tiếp mới chầm lờ đờ tan biến.Với tớ cậu như một nam giới hoàng tử vô cùng tuyệt đối mà tớ chỉ dám đứng từ xa để xem ngắmnhìn chứ không dám chạm tay vào.

Bạn đang xem: Vì mình quá thích cậu rồi phải làm sao phải làm sao

Tớ hại cậu sẽ mất tích giống như trong giấc mơ của tớ.Tớ luôn hi vọng mình sẽ có một địa điểm nào đó trong vòng mắt của cậu như một bạn bạn...bìnhthường cũng được chỉ để tớ có cơ hội gần cậu thêm một ít nữa dẫu vậy khi có cơ hội tớ lạikhông dám đón nhận. Tất cả phải tớ cực kỳ ngốc không?***Cuộc sống với đa số guồng quay khiến cho con bạn ta trở cần thực dụng cùng sống cấp vã hơn.Con fan đến với nhau cũng do những lo liệu còn đâu một thời ngây ngô chỉ do rung độnghay cảm nắng độc nhất thời...Tình yêu đẹp nay còn không???***Tôi chạm mặt cậu vào một ngày hè nắng oi ả, nóng đến nỗi tôi có cảm giác mỡ trong người mìnhtheo chân lông trào không còn ra mặt ngoài.Lên mười một gồng mình với đều lịch học tập thêm chen chúc khiến cặp kính trên đôi mắt tôi ngàycàng dày hơn. Giấc mơ du học ở một non sông xa xôi luôn luôn thôi thúc tôi tạo nên tôi ko cóthời gian nhằm thở nữa. Cứ mở mắt ra là học cùng học.Tôi cứ nghĩ mình sẽ điên nhưng khi đó tôi lại thấy vậy là niềm hạnh phúc vì tôi còn được tới trường vàđã hơn tương đối nhiều người.Mới xong năm học xong xuôi chưa thở được nhì ngày ngủ hè tôi đã yêu cầu cắp sách tới trường họcthêm với lò luyện giờ đồng hồ anh. Vốn chuyên môn anh văn của tôi không tệ mà lại vì mong kiếm họcbổng nên bắt buộc phải cải thiện. Tôi thời gian đó trong đầu chỉ vang lên " học bổng, học bổng "mà thôi.Một ngày trời mưa ào ào như trút xuống. Đang nắng nóng chang chang đùng cái mưa. Đúng là chỉ cóthời ngày tiết mới biến đổi thất thường bởi vậy y như tính tình con người, lúc này, lúc khác chả biếtđâu nhưng mà lần.Chạy mưa, tôi ướt như chuột lột đứng teo ro trước cửa ngõ trung trung khu chưa dám vào. Ko lạnh nhưngcái cảm giác ướt át, dơ nhúa kết dính người khiến cho tôi vô cùng cực nhọc chịu. Mặt mũi vốn vẫn xấu lạicòn nhăn như khỉ nữa thì không đề nghị soi gương tôi đã ước ao ói rồi. Phải làm thế nào đây? lẽ nào bỏvề chứ vật dụng ướt như thế này ngồi học tập sao nổi mà nhìn lại dòng quãng mặt đường về bên trong trận mưa tobất thường xuyên này, sấm chớp ầm ầm tôi cũng ớn lạnh.Đúng thời gian tôi vẫn đấu tranh tứ tưởng đến rối rắm thì một các giọng nói của đàn ông vang lên.- Cậu có cần góp gì không?Tôi xoay qua đập vào mắt là 1 đứa nhỏ trai nhỏ xíu nhom, nhỏ nhách mang một bộ đồ thể thao chắccậu ta vừa đi đá banh về đang dần đứng trú mưa. Khùng thật, trời này cũng lắm kẻ cám hấp độimưa mà niềm tin thể thao. Tôi bĩu môi khinh bĩ thầm trong thâm tâm nhưng bên phía ngoài vẫn có tác dụng bộmặt tự nhiên và thoải mái nói.- À, ko sao. Cám ơn. Mình tính hóng hết mưa rồi về.Cậu ta nhìn tôi để ý một lát tiếp nối mới đồng ý đưa mắt về phía trước và nói.- Cậu học tập thêm ở đây hả?Tôi khịt mũi.- Ừ.- Vậy sao ko vào học?- áo xống ướt nên...mình hy vọng về nhà.- À...Cậu ta vuốt vuốt mái đầu rối ướt nhẹp trước trán rồi yên ổn lặng. Tôi không để ý nhiều lắm mắtvẫn nhìn những hạt mưa vẫn rơi nhưng trong tim cũng bắt đầu có một cảm hứng lạ. Lần đầutiên có con trai lạ bắt chuyện cũng khiến cho trái tim non nớt của tôi đập thình thịch. Dĩ nhiên tại đangnắng gặp mưa đề nghị tôi bị cảm mới suy nghĩ lung tung vậy thôi. Nên bình tĩnh, bình tĩnh.- Cậu thương hiệu gì?Cậu ta đột nhiên hỏi làm cho tôi giật mình tảo sang ấp úng nói.- mình hả? À...mình là Thu. Chào. Còn bạn?- Cậu cứ điện thoại tư vấn mình là Khanh.Tôi buột miệng nói trước lúc đầu óc kịp suy nghĩ.- Sở Khanh hả?Cậu ta phá ra mỉm cười còn tôi phương diện đỏ bừng cúi gằm xuống. Trời đất ơi, xấu hổ chết mất.- Tớ chúng ta Phạm chứ chưa phải họ Sở đâu nhé.Tôi lí nhí.- Xin lỗi.- Hì, cậu vui tính thiệt. Thôi trời mưa nhỏ tuổi rồi tớ về trước nhé. Tạm biệt.- Ừ, tạm biệt.Vậy đấy, tôi cùng cậu ấy chạm mặt nhau chớp nhoáng như vậy và rồi kế tiếp không gồm dịp gặp gỡ lại nữa.Tối kia cứ suy nghĩ về đứa bạn lạ tim tôi không tự chủ được run lên. Tôi hâm thật.Cậu ấy không đảm bảo to mà cao gầy, không đẹp mắt trai như hotboy nhưng lại sở hữu duyên với nói chuyệnrất vui. Bẵng đi một thời gian dài, dài mang đến nỗi tôi quên mất hình dáng cậu ấy ra làm sao thì cậuấy lại xuất hiện. Tuy thế lần này giữa cửa hàng chúng tôi đã bao gồm một bức tường phân làn vô hình. Tôi vàcậu ấy trường tồn là hai tuyến đường thẳng song song không lúc nào chung lối.Cậu ấy là con trai của hiệu trưởng trường cấp cha khu phố sát bên là chúng ta trai của hotgirl QuỳnhHương trường tôi. Vậy đấy, cậu ấy là hoa đã bao gồm chủ nhưng khổ nổi lần gặp gỡ lại này tim tôi lại cứ runglên mạnh dạn hơn mỗi khi tôi nhìn về phía cậu ấy. Tôi với Quỳnh hương thơm không đùa thân với nhau lắm,nói thiệt ra là chỉ thân quen biết sơ sơ giống hệt như kiểu chúng ta cùng trường thôi nhưng đồng bọn của tôi - nhỏXuân lại chơi rất thân cùng với cô ấy. Cùng dù hy vọng dù không tôi cũng rất được nghe không hề ít chuyện về haingười họ.Nào là cả hai fan đều ở bên nhau từ nhỏ, là thanh mai trúc mã, hai mái ấm gia đình có hôn ước. Nào là họcùng hẹn nhau đi du học tập một nước, một trường. Nào là cậu ấy chăm sóc và chiều chuộng nữ giới nhưthế nào. Cậu ấy nằm trong mẫu bạn trai ưng ý ra sao. Mỗi khi nghe tới thấy vậy tôi thật sự tất cả một chútghen tỵ vào lòng. Khôn cùng rất ko thoải mái.Nhìn lại phiên bản thân trong gương tôi muộn phiền thở dài. Cặp kính dày cui, tóc đen dày cột phía sau không cắtmái để lộ vầng trán " rô " trông già nua thấy sợ. Bản thân tôi toàn khoác đồ tối màu gồm mỗi loại áo sơmi với áo dài là màu trắng còn đâu toàn đen, xám với xanh. Domain authority tôi cũng thuộc các loại da bánh mật buổi tối thuitối hù khiến tôi cứ như mọt con " heo hầu hết " xấu xí, hết sức rất xấu xí.Tôi siêu tự ti về diện mạo của mình.Tôi vô cùng, vô cùng giống chị Huyền Diệu.Tôi phải làm thế nào đây???Hôm ni là đồ vật hai tôi đến lớp sớm. Tự xa tôi đang thấy Khanh chở Quỳnh Hương mang lại trường,chu đáo túa nón bảo đảm giúp con bạn sau kia cả hai nhìn nhau mỉm cười cợt Hương mới quyếnluyến phi vào trường. Tôi phanh vội chiếc xe đạp điện điện trốn vào sau nơi bắt đầu cây me khi cậu ấyquay lại. Nếu như dã không có duyên phận thì đừng chạm mặt lại nhau làm cái gi chỉ khiến cho cả hai thêm lăntăn nhưng thôi.Cậu ấy cũng giống cơn mưa rào ngày hôm ấy vô tình lộ diện và vô tình ra đi mãi mãi. Tôi cóthể bị cảm bởi cơn mưa nhưng một thời gian sau đó vẫn khỏi. Không âu sầu nhiều mặc dù trong tráitim đã tồn tại một vùng cấm địa nhưng mà dù sao như thế vẫn tốt hơn biết thiết yếu mà cứ thế chấpdấn thân vào.Tôi chưa phải là con ngốc. Tôi và cả cậu ấy đều phải sở hữu những tương lai, dự tính của riêng rẽ mình. Cậuấy là rung cồn đầu đời của tớ dù không khỏe mạnh nhưng cũng tương đối khắc sâu. Chắc hẳn rằng sẽ chẳng ai cóthể hiểu rằng tôi từng rung hễ trước người đàn ông này bao gồm cả cậu ấy.Chiếc xe pháo của cậu ấy mất hút sau những tuyến phố tôi vẫn còn đó thẫn thờ. Xuân đi từ phía sau lại bấmcòi inc ỏi kêu lên.- ngươi làm đồ vật gi mà đờ tín đồ ra vậy? Sao lại đứng đây? Trốn ai hả?Tôi đơ mình từ chối nguầy nguậy cười cợt ngượng nói.- làm gì có. Tại tao mới bị té...ừ...té xe.Xuân hỏi giọng lo lắng.- Mày bị ngã hả? bao gồm sao không? Đi, đi vào trường rồi tao xem coi.Tôi nghẹn một viên ngay cổ họng thiệt ước ao khóc tởm nhưng quan yếu chỉ biết ậm ừ vấn đáp cho quachuyện rồi lầm lũi chạy xe pháo theo nhỏ.- Ừ.Tôi bị làm sao thế hả trời? Cứ xem rất nhiều chuyện như một niềm mơ ước không được sao?Làm sao rất có thể khi cậu ấy cứ xuất hiện hàng ngày trước khía cạnh tôi được. Dù không muốn, cho dù hôm quađã nhủ lòng sẽ làm cho lơ như chần chờ nhưng hôm nay gặp lại tim vẫn đập thình thịch, mắt vẫn khôngtự nhà được chú ý về phía ấy. Cậu ấy cứ như một hóa học gây nghiện càng quan sát càng hy vọng tham lam nhìnnữa.Tôi phải làm thế nào đây???***- Thu? Thu nên không nhỉ?Tôi đơ mình ngước mắt ngoài cuốn sách dày cộm vào tay quan sát về địa điểm phát ra tiếng gọi mình. Tráitim như ước ao nhảy ra khỏi lồng ngực, đôi mắt trợn to vẻ mặt bắt buộc tin được nhìn tín đồ đang cườitrước mặt. Tôi thêm bắp.- Chà...chào...Khanh...Khanh làm những gì ở đây?Cậu ấy cười cợt tít mắt tiến lại đứng quanh đó tôi và nói.- Mình mang lại đón bạn. Thu học trường này hả? Vậy mà lâu nay không chạm mặt ha.Tôi gượng gập cười.- Ơ...ừ...chắc do mình hay đến lớp trễ.- Hì, có lẽ rằng vậy? À, Thu tất cả số điện thoại không cho chính mình đi có gì nhằm liên lạc lần trước quên ko xinsố cần không biết làm sao tìm cả.- Ơ...cũng được...09xxxxxxxxThấy tôi phát âm cậu ấy lôi điện thoại cảm ứng ra bấm tạch tạch vẻ mặt rạng rỡ khiến tôi càng trở nên bối rối hơn.Chắc tôi say đắm cậu ấy là thật mất rồi.- xong rồi. Mình nhá qua rồi đó. Bao gồm gì nhàn thì chạm mặt nhau sau hen bản thân đi trước nhé.Cậu ấy cười cợt cười giơ tay vẫy vẫy rồi trở về phía cổng trường khu vực Quỳnh Hương vẫn đứng chờ. Ánhmắt cậu ấy thật êm ả nhìn Quỳnh Hương làm cho tôi ganh tỵ tuy nhiên tôi biết có tức giận bao nhiêu đichăng nữa thì cũng chỉ vì mình tôi đa tình mà lại thôi.Không biết cậu ấy nói gì cùng với Quỳnh hương thơm chỉ thấy cô ấy quay về phía tôi mỉm mỉm cười nhẹ. Mặc dù cười,dù ko Quỳnh hương vẫn luôn xinh như thế. Dù không muốn nhưng tôi buộc phải ưng thuận họrất hợp nhau. Khanh gửi tay lên vẫy vẫy chào tạm biệt tôi, thấy vậy tôi cũng mỉm mỉm cười nhẹ chào lạirồi cuối cấp tốc xuống trang sách trong tay vờ vịt đọc. Khóe mắt cay cay, thú vui chua xót hãy nhằm chỉmình tôi biết và cảm giác mà thôi.Xuân hôm nay mới lò dò tiếp cận vừa thở vừa nói.- Phù, thừa nhận đông thật chen ước ao khùng luôn.Tôi đưa tay lấy nón bảo đảm trong xe team lên đầu với nói.- Đi thôi.Đúng là đường rất nhiều nhưng trên sao công ty chúng tôi lại gặp gỡ nhau cơ chứ? Chen lấn xô đẩy sản phẩm nghìnnăm mới đã đạt được một chút " duyên " gặp gỡ mặt để rồi lại đề xuất nhìn nhau mỉm cười như hai tín đồ xalạ. Nếu đã do đó thì chạm chán nhau để triển khai gì?Mười một trong tôi qua đi vì thế đó. Lắm xúc cảm ngổn ngang cùng vẫn chưa ngừng khoát hết. Vẫn cốtránh phần nhiều giờ Khanh cho trường với lén đứng từ xa quan sát cậu ấy. Vẫn vờ vịt không thấy lời nhắn cậuấy giữ hộ hay điện thoại cậu ấy gọi. Làm cho ơn đừng ráng gieo vào lòng tôi hi vọng nữa được không?Dù biết cậu ấy chẳng tất cả ý gì chỉ là bằng hữu thôi nhưng tôi vẫn quan yếu ép bản thân thôi mơ mộng. Nhiềuđêm mong mỏi nằm mơ thấy cậu ấy mặc kệ Quỳnh Hương nhằm đến chúng tôi rồi giật mình thức giấc giấc tôi lại thấymình thiệt độc ác. Xuân cứ hỏi miết là tôi bao gồm tâm sự gì đề nghị không tuy vậy tôi làm sao dám nói. Ko lẽlại bảo tớ thích bạn trai của người sử dụng cậu tốt sao?Tôi vẫn bị hầu như tình cảm giấu bí mật đó đeo bám suốt số đông ngày học mười hai. Hai bạn họ vẫngắn bó dù tôi tất cả mơ nuốm nào vẫn chỉ là mơ. Từng lần như thế tôi lại cười cùng thở phào dịu nhõm. Mayquá họ vẫn còn bên nhau cùng tôi không độc ác như vậy.Qua năm cuối dưới sự kiên trì và cuốn hút của Xuân tôi đã cắt mái, giảm tóc ngắn lên và doãi thẳng. Tạmbiệt các màu mờ ám tôi tìm cho doanh nghiệp một vài màu sắc rực rỡ.

Xem thêm: Vì Sao Quốc Gia Đại Việt Lại Đạt Được Những Thành Tựu Nói Trên? ?

Cố gắng làm mới mình hy vọng tráitim tôi cũng theo đó " refresh " lại. Xóa đi những ưu phiền và chỉ chứa đựng thú vui thôi. Cơ mà hìnhnhư vẫn trở ngại lắm thì phải.Tôi vẫn chưa làm được hay không nỡ chuẩn bị xóa bỏ.Thôi thì chỉ còn vài mon nữa tôi vẫn đi, đi cho một chỗ rất xa rồi đề xuất hãy được cho phép tôi ích kỷ thêm mộtthời gian ngắn nữa thôi. Hãy để tôi nhìn cậu ấy trường đoản cú xa một chút ít nữa về sau tôi sẽ quên, quên sạch sẽ ởvùng trời xa lạ.Phải rồi, cũng trở nên phải quên thôi.Ngày nhị mươi mon mười một sân trường rộn ràng học sinh, hoa tươi, hộp quà đủ màu sắc trên taythầy cô. Những bài hát về đơn vị giáo vang lên ấm áp, dịu nhàng mà lại sâu sắc. Không gì quý bằng tìnhthầy trò. Thầy cô là những người cha người bà bầu thứ hai của mỗi con fan - chính xác là như vậy thật.Không thầy đố mày có tác dụng nên...Tôi cũng xăng xít phụ mấy đứa trong lớp cài đặt hoa gói tiến thưởng từ sáng sủa sớm, góp tụi nó sẵn sàng trangphục diễn bạn dạng thân tôi cũng bị lôi vào đội văn nghệ. Hát so lo bắt đầu sợ chứ. Tôi chưa lúc nào đứnghát trước toàn trường cả, trước đây có hát tuy nhiên chỉ hát trên đài phạt thanh của ngôi trường thôi. Khi đóchỉ tất cả mình tôi đối diện với mấy bức tường.Lúc đứng trên sảnh khấu nhìn cả sảnh trường ngập cả người lòng tôi run lên bựa bật. Miệng ú ớ muốnhát nhưng không đựng nổi lời. Mọi bạn nhìn tôi chú ý còn tôi nhìn hàng nghìn con mắt mà hồn lơlửng. Mãi một lúc sau khi bình tĩnh tôi mới ban đầu hát. Cứ nhắm tịt mắt hát theo trái tim mọi việc sẽqua.Kết thúc bài bác hát, tiếng vỗ tay rần rần vang lên nguyên đám lớp tôi khiêu vũ lên trên sảnh khấu khuyến mãi hoa rồiôm vai bá cổ khênh tôi xuống. Mở miệng cười ngoắc ra tôi rơm rớm nước đôi mắt thầm cám ơn tụi nó.Cám ơn những người dân bạn xuất sắc đã luôn luôn ở sát bên và giúp đỡ tôi. Cám ơn, cám ơn.Xuân đẩy đẩy tay tôi ra hiệu. Tôi khó hiểu nhăn mi nhìn cô bạn sau kia nhìn theo hướng nó chỉ thìchết lặng. Khanh với Quỳnh Hương đã tiến về phía tôi tươi cười. Cậu ấy...à không...hai tín đồ họvẫn lóa mắt như chũm lại khiến tôi ko thở được. Tim tôi tương đối nhói đau, mấp máy môi mong mỏi nóinhưng mà hình như tôi đã bỏ quên cách nói chuyện rồi.Khanh tươi cười nhìn tôi cùng trao cho tôi bó hoa tươi thắm.- Chúc mừng Thu. Cậu hát hết sức hay.Quỳnh hương thơm cũng mỉm cười nói vào.- Chào hầu hết người. Thu xinh thừa mình dấn không ra.- Tớ cũng xuýt dấn không ra luôn đó.Cậu ấy cười cợt nói cùng với theo. Tôi biết cậu ấy chỉ chọc cho vui nhưng mà mà mũi vẫn cay cay. Đưa tay nhậnbó hoa nhưng mà lòng tôi nặng nề trĩu. Nếu rất có thể tôi chỉ muốn chúng tôi cứ xem như fan lạ chỉ việc để tôinhìn cậu ấy từ xa là được. Tôi trở ngại nặn ra hai chữ.- Cám ơn.***Xuân ngồi bên cạnh tôi nhàn rỗi xem lướt facebook. đôi khi tôi cứ mong gì mình có thể hồn nhiênnhư cậu ấy thì xuất xắc biết mấy đã chẳng yêu cầu đau buồn. Xuân cắm miếng táo bị cắn dở giòn rụm nhai nhai rồi hỏibâng quơ cùng với tôi.- Mày ưa thích Khanh hả?Tôi đơ mình, cuốn sách bên trên tay rơi cái " bịch " xuống sàn công ty nằm đùa vơi. Cảm giác giống nhưngóc nhỏ dại bí mật của bản thân bị fan khác thăm khám phá. Xấu hổ cùng tức giận vừa mong chối tuy thế lạikhông biết đề nghị chối như thế nào.Cuối xuống nhặt quyển sách nhằm mục tiêu che đi vẻ khía cạnh bối rối, tôi nỗ lực bình tĩnh hỏi lại.- Sao mi lại hỏi vậy?Xuân liếc tôi thở dài.- Nhìn ánh nhìn mày mọi khi nhìn cậu ta là tao biết à. Tao nói nè, quăng quật đi, cậu ta không lúc nào là ngườicó thể thuộc về ngươi đâu.Tôi nhè dịu nói như hình dạng tự vấn đáp cho trái tim tôi nghe vậy.- Tao biết chứ nhưng...muốn quên thì...rất khó.- chỉ còn vài tháng nữa mày đi rồi đừng lăn tăn mãi vậy. Gồm có chuyện nên ngừng khoát ngay. Haizzz,sao tao không phát hiện ra sớm nhỉ? Khổ thật,Tôi quan sát Xuân cười.- Mày đừng lo. Tao ko mơ mộng tuyệt nghĩ ngợi gì đâu. Tao chỉ là đối chọi giản...thích...vậy thôi. Tao biếtđến thời gian tao đi sẽ chấm hết tất cả nhưng...mà...bây giờ tao chỉ muốn nhìn thêm một chút nữa thôi.- Thích bạn ta vậy sao không chịu đựng làm bạn đi. Không yêu được thì làm chúng ta vậy đỡ đau tăng không?- làm thế nào mà đỡ đau nhức tăng được. Làm bạn rồi ở bên cạnh nhìn cậu ấy vui vẻ với người khác có thể tao đauđến bị tiêu diệt mất. Tao không thích quá thân thương vì nếu như vậy khi kết thúc ra vẫn đau lắm.Tôi nghẹn ngào nói, mắt đang nhòe nước. Xuân chạy đến chúng tôi dang tay ôm tôi vào lòng vừa vuốt ve vừamắng nhẹ.- Cậu...cái đồ ngốc này.Tôi quả thật là ngốc bắt đầu phải căng thẳng như vậy.***Hai ngày sau thời điểm tôi đi phần lớn thứ tôi cứ nghĩ đang kết thúc. Long dong khắp khu vực một hồi tôi bước vào trong 1 quánlạ cũng bên trên một tuyến phố xa lạ. Có vẻ như hầu như thứ lạ khiến cho con bạn ta bình thản hơn là hầu như nhức nhốicủa nơi quen thuộc, của chiếc gọi là lưu niệm hay hoài niệm.Gọi một ly nước tôi ngồi lặng quan sát ra mặt ngoài. Những thứ bao bọc tôi vẫn tồn tại, vẫn hoạt động như vậynhưng sao tôi chợt thấy bản thân thật lạc lõng. Ko có bất kể thứ gì để hoàn toàn có thể gắn kết tôi cùng với guống tảo củacuộc sống này. Tôi hiếm hoi hay tôi là kẻ dư thừa. Đôi khi nỗ lực bước trì trệ dần xem gồm ai hóng mình sau lưng khôngnhưng bây giờ tôi mới sững sờ nhận ra...thì ra tôi vẫn chỉ có một mình.Chua xót vậy đấy, nếu như bây chừ xa gia đình, xa vòng tay bố mẹ đúng là tôi chẳng còn điều gì khác cả.- Thu? Vui quá lại chạm mặt cậu.Sao cơ hội nào tôi cùng cậu ấy cũng vô tình chạm chán nhau vào phần nhiều lúc tôi yếu đuối nhất bởi thế chứ.Tôi cười cợt nhạt nói.- Ừ, tình cờ quá ha.Khanh kéo ghế ngồi đối lập tôi, mắt cậu vẫn sáng do đó và mái tóc dường như đã được cắt gọn hơn. Cậu ấy hìnhnhư cao thêm không ít và cũng mập ra ko ít. Trông bây giờ cậu ấy thật rất đẹp trai.- Nghe nói nhị ngày nữa cậu đi.Tôi khuấy khuấy ly nước nói.- Ừ. Còn cậu? bao giờ đi?- Tớ á? Tuần sau.Tôi hỏi một câu đã biết rõ đáp án nhưng lại vẫn không kìm chế được hy vọng hỏi.- Cậu cùng với Quỳnh Hương thuộc đi à?- Ừ. Chúng tớ học thuộc trường...- ngập hoàn thành một chút cậu ấy nói tiếp - tháng sau tụi tớ thêm hôn.Tôi gượng cười cợt nói mà lại trái tim rét dần.- A...chúc mừng.Khanh bỗng nhiên nhìn thẳng vào đôi mắt tôi mím môi nói.- Tớ đã nghe Xuân nói không còn rồi." CÁI GÌ?" tôi hét âm thầm trong lòng. Ý cậu ấy là biết hết cái gì? Xuân đã nói đa số gì? Con nhỏ tuổi chết tiệt muốnhại tôi thê thảm đây mà. Tôi nhếch môi nói.- Vậy à?- Thu.Cậu ấy tự dưng gọi, tôi ngước lên chú ý thẳng vào hai con mắt sáng ấy. Tôi thấy được phiên bản thân sẽ ngơ ngác trongvùng đất lạ của cậu ấy. Ngơ ngác mang đến đáng thương tuy thế tôi lại không muốn bước ra. Ngớ ngẩn thật.- bao gồm gì mong nói với tớ thì cậu cứ nói đi. Tớ...Tôi giảm ngang.- Cậu mong muốn mình nói gì? cho dù sao Xuân cũng nói không còn với cậu rồi. Đúng vậy, mình thích cậu...nhưng...chỉ vậythôi...mình không có ý gì và cũng không muốn nói ra để gia công cậu buộc phải bận tâm. Cậu đọc ý mình không?Tôi tuôn ra một khá và cảm xúc lòng nhẹ nhõm. Sau cuối thì tôi cũng đã nói hết ra rồi. Tác dụng có ra saotôi cũng không vồ cập nữa. Bao gồm nói ra được tôi mới không thể vướng bận và có thể quên.Khanh không ngờ tôi lại nói trực tiếp ra như vậy, cậu hơi lo sợ nói.- Tớ...cậu...- ko sao. Tớ chỉ ước ao nói đến cậu biết trước khi đi thôi. Đừng nghĩ gì cả nhé. Tớ vẫn ổn mà. Tớ cònmuốn tìm một đứa bạn ngoại quốc nữa đó.Tôi đùa làm không gian cả nhị đỡ lúng tùng hơn.- Tớ đi trước nhé. Cậu cũng đi bình yên nha. Uhm... Và...chúc hai cậu lâu dài hạnh phúc.Tôi vực dậy liếc chú ý cậu ấy lần cuối cùng xoay tín đồ bước đi. Từ biệt nhé rung động trước tiên của tôi.Tạm biệt nhé côn trùng tình solo phương không khi nào có kết quả. Cùng tạm biệt nhé cánh mày râu trai mùa hạ. Tớ cuốicùng cũng hoàn toàn có thể thoải mái đối lập với cậu rồi.Khanh gọi bự với theo tôi.- Thu, chúng ta...vẫn...là đồng đội chứ.Tôi cười tươi đáp trả cậu ấy.- tất yếu rồi. Hẹn chạm mặt lại vào trong 1 ngày không xa.Đây là lần đầu tiên tôi cười chân thực như vậy trước khía cạnh cậu ấy. Có lẽ tương lai shop chúng tôi còn các cơhội nhưng hiện giờ tôi chỉ mong mang theo tâm trạng thanh thản nhưng ra đi. Đi về nơi không có cậu, mộtbầu trời lạ lẫm với những nhỏ người xa lạ và những mối quan hệ cũng không quen nốt.Tớ say đắm cậu thiệt đấy...nhưng...chỉ vậy thôi....STTrà sữa cho trọng điểm hồn - Sưởi nóng trái tim bạn