Bài văn tả cây cối

-

Với 26 bài văn Tả cây cối ngắn gọn, sẽ giúp các em học sinh lớp 5 tham khảo để có thêm nhiều ý tưởng mới hoàn thiện bài văn tả giàn mướp, tả cây bưởi, tả cây ổi, tả cây cau, tả cây sầu riêng, tả cây nhãn, tả cây cam, tả cây hoa hồng, tả cây hoa hướng dương... thật hay.

Bạn đang xem: Bài văn tả cây cối


Với 26 bài văn tả cây cối lớp 5, các em dễ dàng tả cây ăn quả, tả cây bóng mát, tả cây hoa, tả giàn cây leo để rèn luyện kỹ năng viết văn, ngày càng học tốt phân môn Tập làm văn lớp 5. Mời các em tải về miễn phí:


Tả giàn mướp

Phía sau nhà em có một cái giếng nhỏ dùng để rửa rau. Điều đặc biệt là phía trên là một cái mái che tự nhiên, đó chính là một giàn mướp xanh rì.

Gốc của giàn mướp, nằm ở góc phải cạnh giếng, to khoảng chừng cổ tay của em, rất cứng cáp. Nó có màu xanh xám, đôi chỗ có đốm trắng như bị mốc. Cách mặt đất khoảng một gang tay, gốc cây bắt đầu tách thành nhiều nhánh khác nhau, mỗi nhánh to chừng một ngón tay, màu xanh sẫm. Điều đặc biệt là các nhánh này không cứng như gốc mà rất dẻo dai. Chúng không thể dựng thẳng như cành của những cây khác, mà phải bám vào bề mặt mới đứng vững được. Vì thế bố đã dựng nên một giàn che bằng tre, có vài que gỗ chống từ gốc lên tạo thành cầu thang. Những nhánh mướp cứ thế bò lên, quấn vào các thanh tre, nhánh này cuộn lên nhánh kia, đan xen vào nhau tạo thành một cái mái che tự nhiên màu xanh. Lá mướp có hình như lá phong, với ba đầu nhọn, to chừng bàn tay trẻ em. Bề mặt lá nhám vì có những gai nhỏ trồi lên. Khi chạm vào không cẩn thận thì sẽ thấy đau. Cây mướp có hoa màu vàng tươi, rất xinh xắn. Khi hoa nở, sẽ có rất nhiều ong bướm ghé thăm, nhộn nhịp vô cùng. Đến khi kết quả, hoa sẽ tàn dần. Quả mướp thon dài, màu xanh, lúc còn bé thì chỉ to như trái dưa leo. Sau lớn lên ngày càng to và nặng, nên trĩu xuống dưới dàn, lủng lẳng như cái đèn lồng. Quả mướp to nhất có thể như cái bắp tay của người lớn. Trái mướp ăn rất ngon và mát. Có thể luộc, nấu canh, xào đều rất ngon.


Giàn mướp giống như một mái che thiên nhiên. Mùa hè, ngồi dưới bóng cây mát hơn rất nhiều so với ngồi dưới mái che bằng tôn. Em rất thích ngồi đọc sách dưới giàn mướp xanh um ấy.

Tả cây me tây

Vào những ngày tháng ba trung tâm mùa khô ở miền đất Nam Bộ này, nắng như thiêu như đốt. Tan học trở về nhà, tụi học trò chúng em thường tụm năm tụm bảy nghỉ lại dưới gốc cây me tây để tránh cái nắng chói chang ấy. Chính gốc cây có bóng mát này đã ghi lại không biết bao nhiêu những kỉ niệm đẹp của tuổi học trò.

Có lẽ ai đó trước đây khi trồng cây me này đã tính toán khá chu đáo cho tụi trẻ chúng em có chỗ dừng chân nghỉ lại trên một đoạn đường bốn cây số cuốc bộ khi gặp cái nắng gay gắt của mùa khô. Nhìn từ xa, cây mẹ tây đứng sừng sững bên vệ đường như một cây cổ thụ xòe tán lá sum suê che mát cả một khoảng đất rộng. Đến gần em, càng thấy dáng vóc đồ sộ và vĩ đại của nó. So với những cây phi lao, bạch đàn, xà cừ… dọc theo vệ đường gần đó thì nó vượt hẳn cả kích thước lẫn bóng che. Mọi người đi qua đây, dù vội vã đến đâu cùng muốn dừng lại mươi lăm phút để tận hưởng cái không khí dìu dịu từ cái phòng “điều hòa nhiệt độ” ngoài trời này và tránh cái nắng tháng ba như đổ lửa của mùa khô.


Gốc cây ước chừng hai vòng tay người lớn ôm không xuể. Những chiếc rễ to, nhỏ đủ cỡ bò lan trên mặt đất dùng làm ghế ngồi cho khách đi đường, nay đã nhẵn bóng lên nằm phơi mình như những con rắn khổng lồ trong bóng râm mát. Thân cây thẳng đứng từ mặt đất lên chừng bốn mét mới đâm chĩa thành ba nhánh lớn đều nhau, tạo nên một cái vòm tròn như cái dù phi công màu xanh lục. vỏ cây xù xì, màu nâu xám. Một vài khách đi đường, có lẽ muốn lưu giữ lại đây một kỉ niệm nào đó ở gốc cây này nên đã dùng dao khắc trên vỏ cây ngày, tháng, năm và chữ kí loằng ngoằng họ tên của mình.

Tít trên cao, tán lá sum suê xòe rộng ra ấy là nơi những chú chích bông, chào mào, sáo sậu… thỉnh thoảng thường tụ tập về đây dự “hội diễn ca múa nhạc”. Đến mùa ra hoa, cái vòm xanh lục khổng lồ này được điểm tô vô vàn những chấm nhỏ li ti màu hồng tím, trông mới tuyệt diệu làm sao! Cứ tưởng vòm lá như một tấm vải hoa sặc sỡ đủ màu, căng phồng lên giữa khoảng trời trong xanh vời vợi. Cây me tây là điểm tụ hội của lũ học trò chúng em sau buổi tan học. Ngồi dưới gốc me tây, giữa cái nắng chói chang của mùa hạ mới cảm thấy mát mẻ và dễ chịu đến nhường nào! Những trò chơi đá cầu, đánh bi, kéo co, banh đũa… đều diễn ra sôi động ở đây. Cứ thế, cây me tây gắn bó với chúng em suốt những ngày đi học với biết bao kỉ niệm vui buồn của tuổi ấu thơ.

Mai đây dẫu có phải đi xa nơi chôn nhau cắt rốn của mình, có ai đó hỏi rằng: “Hình ảnh nào sâu đậm nhất gợi nhớ quê hương?” Lúc ấy, em sẽ không ngần ngại trả lời rằng: “Đó là cây me tây trên đường đến trường”.


Tả cây bưởi

Nhà ông bà nội em có một vườn cây ăn quả, gồm nhiều loại cây, trong đó em rất thích những cây bưởi. Đây là giống bưởi Diễn nổi tiếng thơm ngon. Vườn bưởi này được trồng khá lâu rồi, vì ông bà em sinh sống ở đất Diễn đã lâu đời.

Cây bưởi cao khoảng hơn một mét, chia thành nhiều cành nhỏ tỏa ra xung quanh. Thân cây to bằng cổ chân, màu rêu xám. Vỏ cây mốc thếch. Rễ cây đâm sâu xuống lòng đất, hút chất dinh dưỡng nuôi cây. Cành cây như những cánh tay to khỏe, rắn chắc, nâng đỡ tán lá và quả. Lá bưởi to như bàn tay người lớn, hơi dài, thắt lại ở giữa như cái nậm rượu. Vào mùa Xuân, từng chùm hoa trắng muốt, hương thơm thoang thoảng theo gió, lấp ló trong những tán lá xanh mơn mởn. Khi có cơn gió thoảng qua, những cánh hoa trắng rơi lả tả quanh gốc cây. Chúng em thường nhặt hoa bưởi để chơi đồ hàng, hoặc để đầu giường cho thơm. Cuối mùa Xuân, hoa kết thành những quả bưởi con. Quả bưởi lớn nhanh như thổi. Lúc đầu, chúng bé bằng hòn bi, sau đó, to bằng quả chanh, rồi bằng nắm tay người lớn, và bằng quả bóng lúc nào không biết. Mỗi cây bưởi có từ hàng chục, đến hàng trăm quả, lúc lỉu trông rất đẹp mắt. Mùa Thu, là mùa bưởi chín.

Lúc đó, từng quả bưởi nặng trĩu cành, màu vàng ươm, có mùi thơm ngọt. Gọt lớp vỏ mỏng bên ngoài, ta thấy xuất hiện lớp cùi trắng ngà, rồi đến múi bưởi tròn căng, mọng nước, nhưng bóc rất dóc vỏ. Tép bưởi không bị nát và chảy nước. Cây bưởi không chỉ cho ta quả ăn, mà còn có nhiều công dụng khác. Cây bưởi làm cây cảnh ngày Tết, quả bưởi để bày mâm ngũ quả, làm quà cho họ hàng, bạn bè. Lá và vỏ bưởi dùng để gội đầu, làm lá xông giải cảm, hoặc luộc ốc rất thơm. Hoa bưởi để ướp bột sắn, cho ta mùi thơm thoang thoảng, dịu mát. Giống bưởi Diễn rất đặc biệt. Phải đến gần Tết mới được ăn, không như các giống bưởi khác, khoảng tháng 8 đã chín. Nên vào dịp Trung Thu, người ta thường ăn các loại bưởi khác. Bưởi Diễn, là đặc sản nổi tiếng của đất Diễn. Trước Tết Nguyên Đán khoảng 1 tháng, bà nội em thường trẩy bưởi xuống, bôi vôi vào cuống quả bưởi, để dưới gầm giường, hoặc dưới đất cho bưởi xuống đường. Đến Tết là thời điểm ăn bưởi Diễn ngon nhất. Trông quả bưởi Diễn héo nhăn nheo, xấu xí, nhưng ăn ngọt lịm, thanh mát. Điều đặc biệt nữa là, bưởi Diễn rất thơm, mùi thơm dễ chịu. Khi trẩy hết bưởi, ông nội thường rủ em ra vườn quét vôi cho từng gốc cây. Ông bảo, để năm sau bưởi ra nhiều quả hơn, và không bị sâu gốc.


Em rất thích thú khi thấy những chú chim non ríu rít nhảy nhót trên cành. Dường như, chúng cũng muốn thưởng thức đặc sản này. Em sẽ chăm sóc vườn bưởi thật tốt, để giống bưởi Diễn đặc sản quê hương em không bị mất dần theo thời gian.

Tả cây ổi

Vườn nhà em có rất nhiều loại cây nhưng em thích nhất là cây ổi trồng ở đầu vườn.

Nhìn từ xa cây ổi như một chiếc ô khổng lồ. Thân cây to, chắc khoẻ mọc thẳng. Cái gốc của cây to hơn thân, sần sùi. Cái rễ của cây như những con giun cắm sâu xuống đất. Cái lá của cây to, mượt, những đường gân nổi rõ nét. Lá ổi mùa xuân có màu tươi dịu, khi sang mùa đông thì có màu xanh đậm. Khi có gió thổi qua, tiếng lá xào xạc như muốn nói với em điều gì đó. Quả ổi tròn, to mọc ra từng chùm. Hạt của nó bé và tập trung vào giữa quả. Quả ổi có mùi thơm, khi ăn vào có vị ngọt. Thỉnh thoảng, có vài chú chim sơn ca hay đến để bắt những con sâu và cất tiếng hót líu lo.

Cây ổi chẳng những cho chúng em bóng mát để vui chơi mà còn cho chúng em quả để ăn. Em rất thích cây ổi, hằng ngày em sẽ chăm sóc nó cẩn thận. Cây ổi là người bạn thân thiết nhất của em. Và khi nào lớn lên, em sẽ nhớ mãi những kỷ niệm về nó.

Tả cây cau

Cây cau được biết đến là loại cây nó thuộc họ cọ. Cau cũng chính là loại cây lưu niên, một đời người, một đời cau vậy.

Thế rồi ngay ở trước nhà, dọc hai bên ngõ, hàng cau nhà em như cứ mọc lên thật là cao vút. Thân cau tròn có từng khoanh tròn nhỏ và thực tế lại có những cây cau cao trên mười mét. Dễ nhận thấy được nhất đó chính là tàu cau như tàu dừa, tàu cau dường như cũng đã rất ngắn và nhỏ hơn, đu đưa trước gió, lựa như đuôi con chim xanh biếc.

Hoa cau nhìn nhỏ xíu nó lại có màu trắng ngần, hương đưa thoang thoảng biết bao nhiêu. Ở xa những cơn gió cũng mang có thể đưa đến và mùa hương của thoang thoảng và thanh khiết đến bao nhiêu. Thế rồi, ta như ấn tượng nhất đó chính là quả cau kết thành buồng. Ta như thấy được với mỗi buồng có vài chục quả đến vài trăm quả. Và những quả cau hình trứng hoặc tròn hơi dài nhìn có màu xanh khi già cũng chính vàng, bên trong có một hạt. Cau kết trái mỗi năm hai vụ quả. Còn đối với câu lưu niên lại ra hoa, kết trái quanh năm. Đặc biệt hơn khi ta bổ quả cau ra, hạt có hoa văn rất đẹp như có ai vẽ kỳ công mới có được những hoa văn đó.

Và cứ mỗi lần em đi học về nhìn thấy những hàng cau chạy dài thẳng tắp em lại nhớ về hàng cau quê nội. Thân cây câu như cũng thật tròn, nhỏ hơn cây dừa nhưng đổi lại cây cau được xếp vào hàng những loài cây cao nhất. Thế rồi ta như cũng thấy được chính thân cây chẳng có cành thay vào đó là những khía tròn quanh thân để người có thể trèo lên hái trái. Cây cau cũng lại có được những tàu lá cau xanh tốt xòe ra bốn phía như chiếc dù che mưa nắng cho thân.


Em rất thích những hàng cau này như giúp cho con ngõ nhà em như được điểm tô đẹp hơn với hai hàng cau xanh ngút ngàn thìn thật đẹp đẽ biết bao nhiêu.

Tả cây sầu riêng

Nước ta có rất nhiều loại cây ăn quả ngon và được phân vùng cho nên cứ mỗi nơi lại có những loại trái cây đặc trưng mà nơi khác không trồng được. Trong đó thì miền Nam với khí hậu nóng quanh năm mới trồng được cây sầu riêng. Và cây sầu riêng cũng là một trong những loại cây em vô cùng yêu thich.

Quan sát cây sầu riêng thân gỗ to và loại cây này cũng có thể cao từ mười đến mười lăm mét, có rất nhiều cành. Phấn lá sầu riêng to, mọc đơn lẻ, phiến lá dày hình trứng thuôn dài dày dặn khi lật mặt dưới màu vàng, mặt trên láng bóng trông rất đẹp. Khi đến mùa hoa thì chùm hoa sầu riêng to, mọc ở thân cây và cũng chính những thân cây già, nụ hoa tròn, rồi những cánh hoa màu trắng nhiều nhị. Em được biết rằng quả sầu riêng thuộc loại quả nang nó cũng rất giống như quả mít ở miền Bắc. Những quả sầu riêng có những gai nhọn, có những hạt to vàng và quanh năm có những cái gai nhọn, hạt to vàng và có múi mềm, màu gà đồng thời lại còn có một mùi thơm vô cùng đặc biệt, khi ăn có vị ngọt và béo ngậy biết bao nhiêu.

Em còn biết đến đặc biệt là trái sầu riêng chín hay còn xanh, đều khá khó phân biệt. Và khi trái còn ở yên trên cây chưa chịu rụng xuống thì lúc đó trái còn xanh và không nên hái trái xuống, nên để trái tự rụng và tất cả những chiếc gai bên ngoài có chức năng làm bệ đỡ bên trong không bị nát. Ăn sầu riêng cũng được nhiều người ưa thích nhưng cũng có người không ăn được.

Cứ đến mùa sầu riêng chín vào tháng năm, tháng sáu. Thì lúc ấy cả khu vườn dậy lên một mùi thơm nồng nàn, rất quyến rũ. Chỉ cần đứng từ xa, ta đã ngửi thấy, được mùi vị đặc trưng đó. Em rất yêu thích loại trái cây này.

Tả cây nhãn

Bên cạnh bờ ao nhà em có một cây nhãn, không biết cây nhãn có từ bao giờ. Từ khi em sinh ra cây nhãn đã ở, hàng năm cho những chùm quả ngọt lịm thơm mát.

Cây nhãn nhà em cao gần 10 mét, thân cây màu nâu khẳng khi thô ráp hơi nghiêng về phía bờ ao. Từ thân cây chia ra thành nhiều nhánh nhỏ mọc ra những tán lá um tùm, lá nhãn nhỏ và có màu xanh đậm. Cây nhãn xum xuê như một chiếc ô màu xanh che mát một khoảng vườn rộng. Em thường cùng với bố ngồi câu cá ở bờ ao dưới bóng mát của cây nhãn lắng nghe tiếng chim hót líu lo trên câu. Dù ngoài trời rất nóng nhưng chỉ cần ngồi dưới gốc cây không khí dịu mát đi rất nhiều.

Xem thêm: Vì Sao Nhà Nước Phải Quản Lý Xã Hội Bằng Pháp Luật Để Quản Lí

Mùa xuân đến mang theo những cơn mưa phùn lất phất cây nhãn sẽ trổ hoa. Màu xanh của lá nhãn sẽ được xen kẽ bởi những chùm hoa nhãn li ti màu vàng nhạt. Đứng gần cây nhãn mùa ra hoa có thể ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trong gió. Những chú ong chú bướm theo mùi hương bay đến để hút mật. Sau một thời gian hoa nhãn sẽ rụng đầy mặt đất, để lộ ra những quả nhãn non nhỏ xíu màu xanh. Cây nhãn miệt mài đưa chất dinh dưỡng nuôi quả nhãn lớn dần.


Nhãn chín vào cuối hè, quả nhãn chín có vỏ màu nâu căng bóng như có thể nứt ra, từng chùm nhãn sai trĩu kéo cành cây gục xuống trông rất thích mắt. Năm nào cũng vậy mẹ em sẽ hái những chùm nhãn to nhất ngon nhất để thắp hương ông bà tổ tiên. Đằng sau lớp vỏ màu nâu của quả nhãn là cùi nhãn dày, trong và mọng nước, ăn vào có cảm giác ngọt và mát, hạt nhãn màu đen nhánh. Cây nhãn nhà em năm nào cũng cho quả rất sai, ăn không xuể mẹ em còn mang ra chợ để bán nữa.

Cây nhãn sẽ rụng lá vào mùa đông rồi lại chờ đợi đến mùa xuân đâm chồi nảy lộc, ra hoa kết trái. Cứ như vậy năm nào cây nhãn cũng cho gia đình em những chùm quả ngọt nặng trĩu. Em rất yêu cây nhãn nhà em.

Tả cây đa

Làng quê tôi không chỉ có cánh đồng bát ngát thẳng cánh cò bay mà nơi đầu làng còn có bóng cây đa cổ thụ. Đó là niềm tự hào của cả dân làng.

Cây đa lặng yên đứng đó khoảng hai trăm năm rồi, nhìn từ xa trông như cây nấm xanh khổng lồ. Những tán cây vươn rộng ra khắp khoảng không, tỏa bóng râm mát rượi. Thân chính của cây người ôm không xuể, những nhánh thân phụ cũng tua tủa mọc lên tạo cho cây thế đứng vững vàng trước mưa gió bão bùng. Bao u bướu nổi lên dọc chiếc thân nâu sạm, sần sùi, nhưng ít ai biết rằng đằng sau lớp vỏ cũ kĩ ấy một dòng nhựa nóng vẫn cuồn cuộn chảy nuôi cây. Những chiếc rễ nhô lên khỏi mặt đất giống như hàng chục chú trăn trườn vào gốc cây hóng mát. Cây tôn thêm nét cổ kính cho cổng làng tôi. Về mùa xuân, cây trổ hoa, những chùm nụ nhỏ li ti giấu mình sau lá cành. Chẳng mấy chốc, chúng trở thành chùm quả nhỏ xinh, vàng nhạt tựa như hạt ngọc. Mùa quả chín, bao chim chóc về đây tụ hội làm náo nhiệt cả khoảng trời bình yên.

Cây sống lâu năm lặng lẽ gắn liền với cuộc sống người dân trong làng. Sau những ngày làm đồng vất vả, người dân nghỉ dưới gốc cây, trò chuyện về việc đồng áng, tình nghĩa xóm làng càng thêm thắt chặt. Chiều đến, lũ trẻ con chơi đùa đánh đu với tua rua, làm trâu lá đa, chơi ú tìm sau những hốc cây. Tiếng cười nói giòn tan làm chú chim giật mình hoảng hốt bay đi. Ngồi dưới bóng cây không một tia nắng lọt qua, em ngắm nhìn cánh đồng trải rộng bát ngát, ngắm vầng trăng tròn vằng vặc… những lúc ấy, em thấy yêu hơn quê hương- nơi chôn rau cắt rốn của mình. Cành đa càng ngày càng vươn dài rộng, nó trở thành dấu hiệu để những ai xa quê nhận biết được xóm làng thân thuộc mỗi khi đi xa trở về. Sức sống kiên cường, bền bỉ của cây giống như phẩm chất đáng quý của người dân quê em vậy. Cây đa gìn giữ bao kỉ niệm tuổi thơ tươi đẹp của mỗi người.

Em yêu quý cây đa cổ thụ - linh hồn của làng quê em.

Tả cây quýt

Nhà em có một vườn quýt rất rộng và thu nhập từ vườn quýt cũng khá khá, có lẽ vườn quýt là nguồn thu nhập chính từ nhà em, nó nuôi em lớn, chén cơm manh áo chủ yếu là từ vườn quýt mà ra nên em rất thích quýt không phải vì nó là nguồn thu nhập chính mà do một số điều khác nữa.

Quýt là một loại trái cây ăn quả được trồng rất phổ biến ở nhiều nơi và được bày bán rộng rãi trên toàn quốc và xuất khẩu ra các nước lân cận. quýt cùng họ với họ cam, chanh, quất. Thân quýt sần sùi, thân không to như những cây khác và mọc rất nhiều nhánh nhỏ, những nhánh nhỏ dẫn tới những chiếc lá màu xanh đậm, bóng dày, có chứa tinh dầu và trên những chiếc nhánh ấy có những chồi non màu xanh tươi và thân cây quýt có gai.

Hoa quýt sẽ nở rộ vào mùa xuân, mùa mà khí trời ấm áp, nắng xuân dịu nhẹ, và những cơn gió mùa đông còn đọng lại thổi những chiếc lắc lư theo gió. Nụ hoa có màu trắng trắng tím và khi hoa nở thì có màu trắng tinh nằm dưới ánh nắng ban mai của mùa xuân và tỏa hương thơm vào trong những cơn gió làm mùi hương lan tỏa ra khắp cả khu vườn, mùi thơm đặc biệt ấy làm sao quên được.

Rồi ngày qua ngày hoa quýt trên những nhánh cây nhỏ bắt đầu héo và rụng đi rồi không lâu sau những đụt non bắt đầu nhú ra rồi lại lớn lên như viên bi, như ngón chân, như cổ tay, rồi to hơn một tý nữa. trái quýt trước khi chín có màu xanh óng ánh lơ lửng trước gió, đối với em nó như viên ngọc xanh do thiên nhiên ban tặng.

Rồi ngày đó cũng đã tới, cái ngày mà cả vườn điều là màu cam óng ánh dưới ánh nắng xuân phản chiếu tạo nên một khung cảnh vô cùng đẹp với những cái cây được bao phủ bởi màu cam đó là ngày mà cam chín và bắt đầu thu hoạch. Nhớ lại hồi đó ba nhất bổng em lên để hái trái quýt chín rồi bóc vỏ ra cho em ăn, trái quýt chia ra nhiều múi và bên trong múi có rất nhiều nước mang hương vị quýt, nó rất ngọt, ngon.


Ngày thu hoạch quýt có rất nhiều người đến thu hoạch và có nhiều xe đến chở đi, ngày mà ba,mẹ em chờ đợi mỗi ngày, nghe những người thu hoạch quýt nói giỏ quýt phơi khô là dược liệu quý, trong mùa tên không thể thiếu quýt, một trong năm loại ngũ quả và màu cam của quýt tô đẹp cho bàn thờ tổ tiên trong những ngày lễ, ngày tết.

Em rất thích quýt vì nó có nhìn thấy kỉ niệm cùng ba bón phân cho nó, cùng nhổ cỏ dưới gốc, có những lúc nó cũng làm em khóc nhưng không vì thế mà em ghét nó, em sẽ nhớ mãi mùi thơm này, hương vị này.

Tả cây hoa gạo

Đầu làng tôi có một cây gạo cổ thụ. Từ cửa sổ, tôi hay trông ra phía cây gạo đầu làng.

Trong ánh mắt trẻ thơ của tôi mỗi mùa cây gạo lại hiện ra những hình ảnh khác nhau. Mùa hè cây gạo đứng xòe ô che mát cho ai vào lúc trưa sang chuyến đò quê. Mùa thu, cây gạo nâng vầng trăng vành mọng lên cành, suốt đêm ngồi xe trăng như người kéo kén tằm vàng, rải xuống làng những dải tơ lụa mịn màng. Mùa đông, cây gạo trọi trơ cành lá. Bầu trời ẩm thấp lè tè mây xám. Cây gạo giống chàng lực sĩ khổng lồ, thân vồng căng, rễ tì đất, vươn cành như các cánh tay cuồn cuộn cơ bắp đỡ bầu trời lên không cho mây xám đè xuống làng. Mùa xuân, nàng tiên xuân rây mưa bụi làm rung chuyển cả đất trời. Một buổi sáng, tôi trông ra phía đầu làng, ô kìa! Cây gạo đã đơm đầy hoa nom như một mâm xôi gấc đỏ. Ngày tết, mẹ tôi cũng hay đổ xôi như thế. Khi tôi đang ngon lành giấc ngủ với giấc mơ vui mặc quần áo mới đầu năm thì mẹ tôi lẳng lặng thức dậy. Ánh lửa cháy cùng lòng mẹ. Sớm mai chúng tôi thức dậy đã thấy mâm xôi gấc nghi ngút hương thơm bên bàn thờ Tổ. Cây gạo cũng giống như mẹ tôi thức dậy từ khi nào đổ mâm xôi gấc cho làng. Sáng xuân này cây gạo như cô gái má hồng yếm thắm đội mâm xôi đầy ú ụ vào làng. Vậy là mùa hoa gạo bắt đầu.

Cây gạo gắn liền với tuổi thơ của những người dân quê tôi. Trở thành một kí ức ngọt ngào trong quãng đời của mỗi người.

Tả cây hoa cúc

Những người trồng hoa ở Đà Lạt, ở ngoại thành Nam Định, ở làng Hạ Lũng, Hải Phòng... ngày nay có thể trồng cúc và cho cúc nở quanh năm. Nhưng chỉ có cúc mùa thu mới đẹp. Một vẻ đẹp vừa quyến rũ vừa dịu dàng.

Màu sắc đặc trưng của cúc là màu vàng. Các nhà lai cúc đã tạo nên nhiều giống cúc quý: hoa cúc đỏ, hoa cúc trắng, hoa cúc phấn hồng, hoa cúc tím..., có bông cúc to như cái bát gốm hàng mấy chục cánh hoa, xếp chồng xếp khít vào nhau, nở xòe ra rực rỡ. Có bông cúc rất nhỏ chỉ bằng hạt đậu, hạt ngô, bằng cái cúc xinh xắn gồm hàng trăm cánh hoa long la long lanh. Cúc thật kì diệu: có bông đơn, bông kép... chúng đua sắc khoe hương, làm cho cánh ong, cánh bướm vương vấn, quyến luyến, làm cho người đi ngắm cảnh dạo bước dọc các luống hoa, xem mãi không chán.

Tác giả cuốn sách “Thực vật”cho biết, hơn tám năm về trước mới chỉ có 26 loài cúc, nhưng ngày nay các nhà trồng hoa Trung Quốc đã sáng tạo, lai tạo được trên 1990 loại cúc. Có những bông cúc xanh óng a óng ánh, thơm ngát, giống như hoa mẫu đơn, được dân sành chơi ưa chuộng; mỗi bông cúc xanh phải mua tới 10 - 20 đô la! Cái đẹp thật là vô giá.

Cúc rất quý, để làm thuốc, trà cúc, rượu cúc. Cúc phơi khô kết hợp với cam thảo, nấu lên xông, hoặc để tắm, làm cho da thiếu nữ thêm mịn màng, thêm nõn nà. Trà cúc là một thứ nước uống hấp dẫn như trà sen. Cúc còn là hương liệu để chế thành rượu. Tú Xương có câu thơ: “Rượu cúc nhắn đem, hàng biếng quẩy,

Có một vài bông cúc cắm vào lọ, có vài chục đóa cúc xếp lên đĩa, đặt lên bàn, cảnh nhà thêm sang trọng, cuộc sống thêm đậm đà, thêm sắc màu ý vị. Tình yêu cúc làm cho tháng ngày dài ra, tâm hồn thanh cao, thư thái. Hãy đến với cúc.

Tả cây hoa huệ

Huệ thuộc dòng địa lan, được trồng bằng củ, như củ hành củ tỏi. Cuối đông đầu xuân huệ phát triển mạnh, cành mập, búp to. Lá huệ hình bẹ, cuối lá thon dài, màu xanh rêu, xanh ngọc lam óng ánh. Mỗi cành huệ dài độ 40-50cm có nhiều búp huệ mọc từ cành, ôm khít lấy nhau. Mỗi búp huệ nhìn từ xa tựa như những hạt bạch ngọc thon thon xinh xinh bằng đầu ngón tay út thiếu nữ. Trên mỗi cành huệ, có búp xòe nở, có búp he hé mỉm cười, có búp phía ngọn vẫn ôm sát vào nhau đợi chờ. Nếu hoa đại trắng ngà, hoa cam, hoa chanh, hoa xoan trắng tím, hoa bưởi trắng phau, thì hoa huệ trắng nõn, toát lên một vẻ đẹp thanh khiết, dịu dàng.

Mỗi bó huệ thường có 10 cành (bông), được cô hàng hoa bọc bằng lá chuối xanh, buộc gọn bằng một sợi dây mềm. Chỉ có lọ hoa pha lê, lọ sứ miệng hơi loe, cao độ 25cm, dùng để cắm huệ mới đẹp. Hoa huệ từng búp từng búp nối nhau nở, xòe ra 5 cánh nhỏ trắng tinh. Hoa huệ cũng như hoa nguyệt quế tỏa hương về đêm; càng về đêm hoa huệ càng nồng nàn, ngào ngạt.

Người ta dùng huệ để thờ cúng. Trên bàn thờ, lọ hoa huệ trắng thơm nổi trên màu xanh của thân, của lá, gợi lên nhiều tôn nghiêm, thanh quý. Những người sành điệu không cắm huệ quá ba ngày, và ngày nào cũng thay nước, cắt bớt gốc độ 1cm. Sau 24 giờ mãi quên không thay nước lọ hoa cắm huệ, thì tình yêu hoa, thú chơi hoa bị giảm đi quá nửa. Có lẽ vì thế, các sư cụ bắt chú tiểu mỗi ngày thay nước bình hoa cắm huệ đến ba lần để làm cho bàn thờ Phật được thanh khiết và tôn nghiêm.

Nghề chơi cũng lắm công phu.

Tả cây hoa mai

Trước sân nhà, ba em có trồng một cây hoa mai, tính đến nay đã được 20 năm, gấp hai lần tuổi của em.

Hằng năm cứ vào những ngày giáp Tết, tiết trời ấm áp muôn hoa đua nở là cây hoa mai nhà em lại trổ bông vàng tươi. Ba em thường bón phân, bắt sâu nên cây luôn tươi tốt. Cây cao khoảng hơn hai mét, rễ không uốn lượn trên mặt đất như rễ phượng, rễ me. Sờ tay vào thân cây, em thấy vỏ cây nham nhám. Cây có nhiều cành nhỏ đu đưa trước gió như những cánh tay đưa ra vẫy chào nắng sớm. Lá cây màu xanh nhạt lúc còn non, khi gần rụng lại có màu xanh đậm. Cũng có năm cánh nhưng so với hoa phượng thì hoa mai màu vàng óng, khiêm nhường hơn.